Câu chuyện ô mai

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Câu chuyện về cuộc hành trình xuyên thế kỷ của một thức ẩm thực Tao nhã và Quý phái của giới Quý tộc Hà Thành. Nhân chứng của Nét ẩm thực độc đáo đó là những viên Ô mai giản dị, nhỏ bé.

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Đầu thế kỷ 20, với sự khai hóa của người Pháp. Cuộc sống ở đất Hà Thành ngày càng sôi động. Kinh doanh sầm uất. Tầng lớp Quý tộc mới bắt đầu hình thành nhờ tham gia vào bộ máy chính quyền của người Pháp hoặc nhờ làm ăn buôn bán thành công. Cuộc sống dư giả nhàn hạ bắt đầu hình thành. Thú ăn, thú chơi ngày càng phát triển

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Bên cạnh những thứ mới mẻ đậm chất phương Tây như Xe đạp, xe máy, quần tây, tenis… thói quen sinh hoạt cũng dần thay đổi ở tầng lớp này. Hàng ngày, sau bữa cơn chiều, Các ông Tham, Bà Ký, các ông chủ doanh nghiệp thường tụ nhau lại bàn tán sự đời. giải trí trong các trò chơi trí tuệ…Và luôn không thể thiếu tách trà Thái Nguyên nồng nàn cùng những thức truyền thống tao nhã: bánh khảo, bánh đậu xanh……

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Một ngày nọ, thật ngẫu nhiên cuộc tụ họp xảy ra tại nhà ông chủ hàng Thuốc Bắc. Cô vợ trong lúc lúng túng vì quên chuẩn bị thức nhắm cho các bạn chồng, chợt nảy ra sáng kiến nhặt những viên táo tàu, mận muối sấy trong mấy ngăn kéo thuốc bắc làm đồ nhấm nháp trong buổi tối đầu đông. Chút se lạnh, vị chan chát và hương của trà bỗng làm dậy lên những nét ẩn trong những viên quả tẩm ướp sấy khô. Hương vị của những thứ quả quen thuộc đã qua mùa cộng vị Chua chua, ngọt ngọt, cay cay nơi đầu lưỡi đã nhanh chóng chinh phục được vị giác của những quý ông, quý bà sành miệng.

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Cũng thật cơ duyên. Trong số những vị khách hôm đó, có một nghệ nhân ẩm thực chuyên nghề ướp chè nhài, chè sen, làm bánh khảo, bánh đậu xanh nổi tiếng ở phố Cửa Nam là Cụ Vĩnh Tiến. Thấy lạ, ngon mà tao nhã, về nhà cụ làm thử và cải tiến thêm. Khi mang ra mời mọi người thưởng ngoạn. Ai nấy đều tấm tắc khen. Thấy vậy, Cụ làm ra nhiều hơn để đem biếu. Người ta thích thú rồi mách nhau. Chẳng mấy nỗi, phong trào detxe ( tráng miệng) bằng quả mận muối, ướp, sấy của cụ Vĩnh Tiến, mà giờ đây người ta cứ quen miệng gọi luôn theo tên gọi của vị thuốc bắc là Ô mai ( quả mận đen) lan truyền rộng rãi trong tầng lớp trên của đất Kinh kỳ thuở ấy.

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Thời gian trôi đi, cô con gái lớn là Trần Thị Thảo tiếp nối nghề gia đình ướp chè nhài, chè sen, làm bột sắn dây, và các loại bánh cổ truyền. Vốn có khiếu, cộng thêm sự nhạy cảm và tinh tế với các loại hương vị. Sẵn tay nghề gia truyền, rất nhanh cô nhận ra quả mơ muối khi làm thành ô mai ăn thơm, mềm và dịu hơn. Vào dịp cuối đông năm 1937, nhà Vĩnh Tiến cho ra đời mẻ Ô mai mơ gừng đầu tiên để bán Tết. Đắt hàng không ngờ! Hàng vừa đưa ra đã bị người ta tranh nhau mua hết. Người đến sau ngậm ngùi tiếc. Nhưng muốn ăn cũng đành chờ đến mùa mơ năm sau. Ô mai đã chính thức bước vào cuộc sống của giới quý tộc Hà Thành vào cuối đông 1937!

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Thời gian trôi đi càng làm trĩu nặng và sâu sắc thêm những suy tư và trải nghiệm. Những  viên quả khô vô tri bỗng ngày trở nên sâu sắc và sống động.  Ô mai Tiến Thịnh vẫn từng ngày lặng lẽ lưu dấu nét văn hóa xưa Tao nhã mà Quý phái. Nét văn hóa ẩm thực đất Kinh kỳ.

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Ham mê tìm tòi, sáng tạo, bên cạnh mận mơ, Cô Thảo nhanh chóng phát hiện ra nhiều loại hoa quả khác cũng làm được Ô mai, ngon mà lại có hương vị riêng. Cô tìm tòi và miệt mài cải tiến, từ mỗi loại quả, cụ lại chế biến theo những công thức khác nhau và cho ra đời các loại Ô mai cùng họ, nhưng lại có hương vị mới lạ làm say lòng người. Ô mai mơ có Mơ gừng, Mơ chua ngọt…Nghề làm Ô mai nhà Vĩnh Tiến nhanh chóng phát triển cùng sự lớn lên của giới quý tộc Hà Thành. Rồi nhanh chóng tỏa ra tầng lớp trung lưu ở xứ Bắc kỳ.

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Thế rồi chiến tranh, mọi người đi tản cư, cuộc sống ở Thủ đô hoa lệ có phần khắc khổ hơn. Nhiều người nhà giàu cũng bỏ lên chiến khu. Những thú ăn thú chơi tao nhã khi xưa có chiều mai một… Rồi hòa bình lập lại ở Miền Bắc, rồi cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản…rồi lại chiến tranh. Cuộc sống trở nên tằn tiện. Người ta phải lo ăn cho no và chiến đấu Chẳng còn mấy ai quan tâm đến mấy thứ hoa quả khô nhuốm màu tiểu tư sản. Nghề làm Ô mai tưởng chừng mai một.

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Vậy mà sức sống của những viên quả khô nhỏ bé thật là mãnh liệt. Không hiểu lẽ gì thôi thúc, mà ngay trong những tháng năm chiến tranh tàn khốc, bà cụ Trần Thị Thảo vẫn cứ đau đáu về nghề gia truyền. Năm 1970, Cụ mở cửa hàng bán Ô mai đầu tiên ở phố Hàng Đường. Với tâm nguyện làm thịnh phát trở lại tên tuổi và nghề gia truyền nhà Vĩnh Tiến. Cụ lấy hiệu cho cửa hàng là Tiến Thịnh.

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Bước ngoặt lớn nhất của Ô mai Tiến Thịnh đã đến từ sự chuyển giao nghề gia truyền từ cụ bà Trần Thị Thảo sang cho cô con dâu trưởng Phạm Tích Linh. Xuất thân là một nhà giáo. Cô giáo Linh say mê nghiên cứu, miệt mài tìm tòi, cải tiến và sáng tạo. Ô mai Tiến Thịnh ngày càng phong phú về chủng loại với hương vị tao nhã, tinh tế. Ô mai Tiến Thịnh không chỉ kế thừa xuất sắc tất cả những tinh túy gia truyền từ cụ Vĩnh Tiến năm xưa. Mà còn được nâng lên tầm vóc mới và ngày càng lan tỏa.

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Vào những năm 80 của thế kỷ 20, Ô mai Tiến Thịnh đã trở ngày càng nổi tiếng. Luôn đứng đầu trong các loại quà ngon xứ Hà Thành. Những quả ô mai nhỏ bé luôn được khách hàng yêu thích, nhớ. Ô mai Tiến Thịnh trở thành món đặc sản quý mà người Hà Nội thường làm quà đến mọi miền của tổ quốc. Với Kiều bào trên khắp thế giới, Ô mai Tiến Thịnh là món quà quý đầy thân thương, đằm thắm cảm xúc gợi nhớ về mảnh đất Kinh kỳ thuở ấy.

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Có lẽ duyên nợ gia truyền nhà cụ Vĩnh Tiến đã vận vào cô bé Nguyễn Hồng Hạnh ngay từ thời ấu thơ. Gần 4 bốn mươi năm đã trôi qua, nhưng Hạnh vẫn luôn tự hào mỗi khi nhớ đến câu chuyện của Bà Nội – Cụ Trần thị Thảo. Bà bảo rằng :” năm 1972, khi giặc ném bom B52 xuống Hà Nội, bà đã bế Ti ( tên cúng cơm bà đặt cho Hạnh) lúc ấy mới 2 tuổi xuống hầm để trú ẩn. Khi ấy, xung quanh miệng hầm xếp đầy những vại Ô mai, long nhãn…Bà bảo rằng, nếu chẳng may bom rơi đạn lạc, thì những chum vại ô mai ấy sẽ che chở cho bà cháu mình”.

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Yêu Bà Nội, yêu nghề gia đình, trân trọng công sức gây dựng, giữ nghề suốt những năm tháng chiến tranh gian khổ của Cụ, Bà Nội và Mẹ. Nguyễn Hồng Hạnh quyết tâm gắn bó với nghề. Vì vậy, mặc dù đã học hành đỗ đạt. Nhưng Hồng Hạnh vẫn sẵn sàng từ bỏ tương lai đang mở ra với tấm bằng Đại học ( Mà thời đó thực sự là danh giá), để theo nghề gia truyền. Với Hạnh, truyền thống nghề trăm năm của gia đình gắn với văn hóa thâm sâu của đất Hà Thành ngàn năm là tài sản vô giá mà cô, đại diện cho thế hệ con cháu của dòng tộc, không được phép đánh mất.

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Thế kỷ 21, cả nhân loại cùng bước sang một thời đại mới. Thời đại công nghệ. Tất cả những điều trước đây người ta chỉ thấy trong phim, truyện viễn tưởng. Nay đã hiện hữu đơn giản trong cuộc sống thường ngày. Giờ đây, chỉ bằng một vật dụng nhỏ xíu trong lòng bàn tay. Người ta cũng có thể kết nối toàn cầu, thậm chí một cú nhấp chuột cũng có thể làm thay đổi cả thế giới!

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Cuộc sống hội nhập với những của ngon vật lạ khắp thế giới, những chiếc xe đắt tiền, những cuộc du ngoạn vô tiền khoáng hậu tưởng chừng sẽ làm người ta lãng quên những thứ vô chi. Những viên Ô mai nhỏ bé tưởng chừng sẽ chìm dần vào quên lãng. Vậy nhưng dường như mảnh đất ngàn năm văn hiến đã làm cho người ta không thể lãng quên những viên ô mai nhỏ bé. Ô mai Tiến Thịnh được tiếp sức và ngày càng tỏa khắp như một nhân chứng bình dị cho nét ẩm thực tao nhã quý phái thuở nào.

Ô mai Tiến Thịnh

Một thoáng Kinh Kỳ

Gần một thế kỷ chứng kiến biết bao thăng trầm, những cuộc bể dâu của người dân Hà Thành Ngàn Năm Văn Hiến. Lặng lẽ trải cùng tâm thế với bao thăng bậc cảm xúc của đời. Thời gian trôi đi càng làm trĩu nặng và sâu sắc thêm những suy tư và trải nghiệm. Những viên quả khô vô tri bỗng ngày trở nên sâu sắc và sống động. Ô mai Tiến Thịnh vẫn từng ngày lặng lẽ lưu dấu nét văn hóa xưa Tao nhã mà Quý phái. Nét văn hóa ẩm thực đất Kinh kỳ.